Menu

Hai quê – Đinh Miên Vũ

Tone

Đánh giá

 

Ngâm thơ:

Ơ tôi lớn lên bờ Tam Giang nước mặn

Những chiều không mây trắng lững lờ trôi

Rồi xuôi ngược theo dòng đời năm tháng

Ơn quê người mà chạnh nhớ quê tôi.


1. Quê [Gm]  tôi nhớ thuở [Dm]  nào tháng [Eb]  ngày đời gieo [Gm]  neo

Con [Eb]  chim kêu chiều chiều nghe [Gm]  vời vợi hắt [D]  hiu

Câu [C]  hò sâu [Gm]  lắng ru [C]  đời tình nghĩa [Gm]  nặng

Ơi hò [Eb]  ơi, ơi [D7]  hò.


Thương [Gm]  sao khi hạ [Dm]  về nắng [Eb]  lửa đổ khô [Gm]  cây

Giêng [Eb]  hai đêm càng dài mưa [Gm]  dầm ngọn heo [D]  may

Từng [C]  luống đất cày từng ước [Gm]  nguyện

Niềm [D]  đất, niềm yêu đời bữa cơm [D7]  vui đất nuôi [Gm]  người.


ĐK:

[G]  Màu lung [Bm]  linh bên [C]  phá Tam [Bm]  Giang

[Em]  Nặng đò [Bm]  ngang cô lái [C]  buông câu [Bm]  hò

Ngọt [C]  bùi hãy bên nhau như nhánh [Bm]  cau đĩa [Am]  trầu

Mặn [G]  mà nghĩa phu [C]  thê chớ [D7]  phụ câu [G]  thề. 


2. Ai [Gm]  đi không hẹn [Dm]  về sao [Eb]  đậm tình hai [Gm]  quê

Bên [Eb]  ni những nguyện thề có [Gm]  chạnh lòng bên [D]  tê

Quê [C]  người mưa [Gm]  nắng có [C]  còn tình sâu [Gm]  nặng

Hay nhạt [Eb]  phai trong [D7]  lòng.


Bên [Gm]  đây chân trời [Dm]  rộng sức [Eb]  trẻ dài đôi [Gm]  chân

Bên [Eb]  đây bao cảnh đời cảm [Gm]  nhận lòng bao [D]  dung

Mưa [C]  nắng quê người vẫn sâu [Gm]  nặng

Niềm tin [D]  yêu trong cõi đời từ sau [D7]  mãi nơi chân [Gm]  trời.