Menu

Gót son lấp vùi – Trần Quế Sơn thơ Bùi Giáng

Tone

Đánh giá

 

1. Em [Am]  đi chẳng ngó [Dm]  gì lúc Sài [Am]  Gòn đang [F]  vui

Sài [Dm]  Gòn nhìn theo [E7]  khóc, một [Dm]  gót son lấp [E7]  vùi

Em [Am]  đi về nơi [F]  ấy, tôi [G]  đứng lặng Sài [Dm]  Gòn

Nhìn [E7]  theo em tôi [Dm]  khóc, những [E7]  bước chân mỏi [Am]  mòn.


ĐK:

Em [F]  đi em cứ [G]  đi, nhớ [E7]  làm chi mà [Am]  nhớ

Đường [C]  nào tôi cũng [G]  si, đường [Dm]  nào cũng đã [E7]  khờ

Em [F]  đi em cứ [G]  đi, nhớ [E7]  làm chi mà [Am]  nhớ

Máu [E7]  tim này rộng mở, tuông theo dòng em [Am]  đi.


2. Em [Am]  đi chẳng ngó [Dm]  gì bóng [Am]  một người chơi [F]  vơi

Bàng [Dm]  hoàng gạt nước [E7]  mắt, nhìn [Dm]  gót son lấp [E7]  vùi

Em [Am]  đi vào nơi [F]  ấy, tôi [G]  rớt lại lề [Dm]  đường

Cuồng [E7]  si dòng máu [Dm]  nóng dưới [E7]  lớp da hao [Am]  mòn.


* Em [F]  đi em cứ đi, em [E7]  đi em cứ [Am]  đi

Em [F]  đi em cứ đi, em [E7]  đi em cứ [Am]  đi

Máu [E7]  tim này rộng mở tuông theo dòng em [Am]  đi.