Menu

Bài thơ hoa đào – Hoàng Nguyên

Tone

Đánh giá

 

Ngày [G]  nào dừng chân phiêu [C]  lãng

Khách tới đây khi hoa đào vương lối [G]  đi

Màu hoa in dáng trời tình hoa lưu luyến [Em]  người

Bồi [Am]  hồi lòng lữ khách thấy chơi [D7]  vơi


Ngày [G]  nào đường xuân phơi [C]  phới

Khách ngất ngây thấy hoa nở trên má [G]  ai

Rồi yêu hoa trên má mà ghi câu luyến [D7]  nhớ thành bài [G]  thơ


[G]  Ôi! Đà Lạt là [C]  thơ, bài thơ mến [G]  yêu reo muôn đời

Dệt [Am]  bằng tiếng gió ngàn reo qua đồi thông hay bên bờ [D7]  suối

[Em]  Ôi! Đà Lạt là [Am]  mơ, giấc mơ tiên [Em]  nữ giáng xuống trần

Tóc [C]  mây buông lơi tha thướt bên [G]  hồ đợi tình quân [D7]  đến trong giấc mơ


Nhưng rồi mùa hoa [G]  tàn, người hoa sao vắng [C]  mãi

Bao chiều lòng mong [G]  chờ đường [Em]  hoa sao hững [D7]  hờ

Để [G]  lòng lữ khách tê [C]  tái cất bước đi nhớ hoa đào trên má [G]  ai

Màu hoa in trên má Làm khách lưu luyến [D7]  mãi Đà Lạt [G]  ơi!