Menu

Đợi anh về – Văn Chung thơ Konstantin Simonov

Tone

Đánh giá

 

Em [Am]  ơi! Đợi anh [C]  về! Đợi anh [F]  hoài em [E7]  nhé

Mưa có rơi dầm [Am]  dề, ngày có [E7]  buồn lê thê

Thì em ơi em cứ [Am]  đợi.


Em [Am]  ơi! Em cứ [C]  đợi dù [Em]  gió lên bão [G]  nổi

Dù nắng cháy em [E7]  ơi

Bạn cũ có quên rồi, đợi anh [E7]  hoài em nhé

Tim [Dm]  anh dù vắng vẻ, lòng [Am]  ai dù tái tê

Chẳng [F]  mong chi ngày [Dm]  về

Thì em [G]  ơi em cứ [Am]  đợi.


Đợi [Dm]  anh, anh lại [F]  về trong tiếng [G]  cười ngạo [Dm]  nghễ

Đợi [Bb]  anh, anh lại [F]  về trong tiếng [G]  cười ngạo [Dm]  nghễ


[F]  Ai ngày xưa rơi [Dm]  lệ, hẳn cho [G]  sự tình [Dm]  cờ

[F]  Ai ngày xưa rơi [Dm]  lệ, nào có [F]  biết bao [Dm]  giờ

[F]  Nào có biết bao [Dm]  giờ, bởi vì [G]  em ước [C]  mong,

[G]  nào có biết bao giờ bởi vì [C]  em trông [Dm]  ngóng


[Bb]  Trông cho [G]  tan giặc [Bb]  phía đường [Dm]  xa

[F]  Anh của em lại [C]  về

[F]  Anh của em lại [C]  về

[F]  Anh của [Dm]  em lại [Am]  về.