Menu

Em gái vùng Bưng – Quang Vũ thơ Ngọc Chính

Tone

Đánh giá

 

Em [Bm]  là cô gái mà vùng [E]  Bưng

Trên [D]  thuyền mà em chở [Bm]  lúa

Chứ ngập ngừng, ngập ngừng mà làm [Em]  duyên

[Bm]  Lúa [D]  vàng em chở đầy thuyền mà chở [Em]  theo

Chở theo vạt [A]  nắng, chứ bưng biền, bưng biền mênh [D]  mông

Chứ bưng [F#7]  biền, bưng biền mênh [B]  mông


Bóng [B]  em nghiêng xuống dòng kênh

Đất trời như [B]  cũng bồng [Abm]  bềnh, bồng bềnh nghiêng [Dbm]  theo

Em [F#/A#]  đi, chở lúa trong chiều, [F#7]  mà như chở [F#]  cả, tình yêu quê [Bm]  nhà


Em [Bm]  là con gái mà vùng [Em]  Ven

Trên [D] cầu mà em vẫn [G]  dáng

Dáng dịu [Bm]  hiền, dịu hiền năm [Em]  xưa

[Bm7]  Em [D]  là hương của ngày mùa

[Bm]  Và [Em]  như, và như đồng [A]  lúa, chứ đang mùa, đang mùa đơm [D]  bông

Chứ đang [F#7]  mùa, đang mùa đơm [B]  bông


Bóng [B]  em nghiêng xuống dòng kênh

Đất trời như [B]  cũng bồng [Abm]  bềnh, bồng bềnh nghiêng [Dbm]  theo

Em [F#/A#]  đi, chở lúa trong chiều, [F#7]  mà như chở [F#]  cả, tình yêu quê [Bm]  nhà.