Menu

Làm sao mà quên được – Phạm Duy thơ Nguyễn Tuấn Phát

Tone

Đánh giá

 

[C]  Một căn nhà nho [Am]  nhỏ, [Dm]  một em gái ngây [G7]  thơ

[Dm]  Xinh tươi và bỡ [Am]  ngỡ, [C]  như bông hoa đầu [G7]  mùa

[C]  Người hay cười em [Am]  thẹn, [Dm]  miệng như trái mơ [G7]  ngon

[Dm]  Đôi môi màu xác [Am]  pháo, [G7]  thơm như là quê [C]  hương [F] 


[F]  Mái tóc em nhẹ nhàng như làn sương thu [Am]  sớm

[Em]  Trong khu rừng êm [Am]  ái, chưa thoát kiếp nô [G7]  vùi.

[C]  Tiếng nói em êm [Em]  đềm [Bb]  em như mùa thu [C]  đến

[Am]  Bóng lá bay chập [Em]  chờn [Am]  trong khung trời bình [G7]  yên


[C]  Làm sao mà quên [Am]  được [Dm]  người em gái năm [G7]  xưa

[Dm]  Sao quên được đôi [Am]  mắt, [C]  như trăng sao trên [G7]  trời

[C]  Làm sao mà quên [Am]  được, [Dm]  đời qua phút như [G7]  tên

[Dm]  Năm ba hạnh phút [Am]  ngắn [G7]  sao quên được mà [C]  quên