Menu

Trả lời thư em – Trần Quang Lộc

Tone

Đánh giá

 

1. Thư em [Dm]  hỏi Sài Gòn bây [Gm]  giờ có gì [Dm]  lạ

Anh có hay [Bb]  ngồi ôm [D7]  đàn hát tình [Gm]  ca

Anh có còn [Dm]  nhớ những con [Gm]  đường mùa thay [Dm]  lá

Đứng ở cuối [A7]  đường mà mắt vẫn trông xa.


2. Thư em [Dm]  kể nơi em đang [Gm]  ở tuyết rơi [Dm]  đầy

Mặc áo lông [Bb]  cừu ngồi sưởi [D7]  ấm thật bình [Gm]  yên

Lòng anh chợt [Dm]  thấy thương quê [Gm]  nhà mình quá [Dm]  đỗi

Áo cơm đâu [A7]  thừa để chống rét như [Dm]  em.


ĐK:

Sài Gòn bây [Gm]  giờ đã thay [Dm]  tên

Cũng giống như [C]  em đã đổi họ năm [Dm]  nào

Sài Gòn môi [F]  cười giấu trong [C]  tim

Chỉ biết thương [F]  nhau bằng ánh mắt [A7]  nhìn.


Sài Gòn bây [Gm]  giờ biết hôm [Dm]  nay

Còn sáng hôm [C]  sau hỏi lại ơn [Dm]  đời

Sài Gòn quen [F]  dần bước chân [C]  xiêu

Và cố nuôi [F]  nhau nụ [A7]  cười rất xa [Dm]  xăm.


3. Em mua [Dm]  tặng gửi về cho [Gm]  anh món quà [Dm]  nhỏ

Để nhớ hương [Bb]  nồng năm [D7]  nào chút hơi [Gm]  quen

Em đâu có [Dm]  biết, thư anh [Gm]  viết thật chân tình là kể [Dm]  oán

Lá thư viết [A7]  rồi anh không muốn gởi đi [Dm]  xa.