Menu

Nhớ người viễn xứ – Nguyễn Văn Đông – Lâm Tuyền

Tone

Đánh giá

 

1. Giờ đồi [G]  thông riêng ai một [C]  bóng

Nhìn tàu đi xa khơi mờ [F]  sóng

Người ra [C]  đi hẹn sẽ quay về

Hẹn [G]  nối giấc mơ câu [C]  thề

Dù [G]  cho ngăn cách sơn [C]  khê


2. Bồi hồi [G]  trông hoa rơi ngập [C]  lối

Từng đàn chim bay nhanh vào [F]  tối

Thuyền mải [C]  neo đậu bến giang đầu

Gợi [G]  nhớ ánh trăng phai [C]  màu

Mà [G]  nhớ cho người nhớ [C]  ta


ĐK1:

Màn đêm buông lơi xuống [Em]  rồi

Người nơi chân mây cuối [F]  trời

Về đâu cho ta nhắn [C]  lời

Ngàn trùng sông nước ngoài [G]  khơi

Hỡi [C]  người xa núi sông

Chưa [G]  về tắm nắng mai [F]  hồng

[G]  Xa kiếp sống bềnh [C]  bồng


ĐK2:

Thời gian êm êm lướt [Em]  nhanh

Ngày xanh cho anh mấy [F]  lần

Thì bao gian lao chớ [C]  nài

Hẹn [F]  nhau đi tới ngày [G]  mai

Hỡi [C]  người tôi mến yêu

Say đời nắng sớm mưa [F]  chiều

[G]  Yêu nước non trời [C]  mây


3. Dừng lại [G]  đây cho ta còn [C]  thấy

Màu khăn tay đưa nhau ngày [F]  ấy

Người ra [C]  đi hẹn với tang bồng

Một [G]  sớm nắng mai ươm [C]  nồng

Về [G]  chung xây đắp non [C]  sông


4. Đường trăng [G]  xưa ra khơi lộng [C]  gió

Màu xinh tươi quê hương còn [F]  đó

Người quên [C]  ta còn nhớ chăng là

Hình [G]  bóng cố nhân quê [C]  nhà

Còn [G]  nhớ thương người chốn [C]  xa.


[F]  Người xa xăm [G]  ta buồn [C]  nhớ.