Menu

Một lần miên viễn xót xa – Nguyễn Đức Thành

Tone

Đánh giá

 

Thưa [Em]  mẹ, con là [Am]  người Việt [Em]  Nam

Luân lưu [C]  từ dòng máu điêu [Am]  tàn

Thưa [Em]  mẹ, con là [C]  người da [Am]  vàng

Màu da của [D]  kiếp lầm [B7]  than.


Quê hương [Em]  ta vùng vẫy ngang tàn

Huế, Sài Gòn, Hà Nội những vết [G]  tích tan thương

Mậu [Am]  Thân mùa hè [C]  đỏ lửa, đại lộ kinh [B7]  hoàng

Con nhớ mãi trong lòng con bất diệt.


Rồi những [Em]  ngày miệt mài trong giấc ngủ say

Ba [Am]  mươi, ngày ấy tháng [B7]  tư xưa, lòng con nước lụt

Trời mưa lũ, phố cũ tình xưa, bó phủ [C]  nhang hoa [B7]  .


Có một [Em]  ngày, một ngày nào con sẽ xa

Xa kinh [B7]  kỳ, hoa lệ lũ hoang [Em]  ma

Tràng Tiền, mấy nhịp con vẫn [B7]  nhớ

Thiên Mụ bao tầng, con chẳng [Em]  quên.


ĐK: Sài Gòn [Em]  đó, từng con phố nhỏ

Mỗi dặm đường hàng vạn dấu chân con

Nha [Am]  Trang, Ðà Nẵng trời thơ [D]  mộng

Nhưng chẳng bao [B7]  giờ con muốn [Em]  quên [B7] 


Giờ [Em]  đây, mỗi đứa [C]  con lạc loài mỗi [B7]  nẻo

Ðứa Luân [Am]  Đôn, đứa [Em]  Paris, đứa đèo heo gió hút

Gặp [B7]  nhau từng hàng lệ xót xa, buông những câu chào

Ðôi ba sinh ngữ, Bon-[Em]  jour, Au [D]  revoir, Hello, Good [G]  bye

Con gục [B7]  đầu chua xót đắng [Em]  cay.


Thưa [Am]  mẹ, thưa [B7]  mẹ, thưa mẹ, quê hương [G]  mình

Ðã chết [B7]  rồi, mẹ [Em]  ơi, mẹ [D]  ơi, mẹ Việt [Em]  Nam ơi