Menu

Em hiểu vì đâu chim gọi nhau – Trần Duy Đức thơ Du Tử Lê

Tone

Đánh giá

 

Ở [D]  chỗ nhân gian không thể [G]  hiểu

Tôi biết buồn em giăng núi [A]  sông [D] 

Ngày [G]  nghiêng vai xuống đôi vai [F#m]  nhỏ

Nghe [A]  lá reo mừng những ngón [A7]  son.


Ở [D]  chỗ nhân gian không thể [G]  hiểu

Em còn nắng gió tới mai [A]  sau [D] 

Thấy [G]  nhau mà lệ không sao [F#m]  chảy

Riêng [A7]  máu còn sôi phút nghẹn [D]  ngào.


Ở [G]  chỗ nhân gian không thể hiểu

Cây [Em]  đã về xanh đôi mắt [A]  mưa

Chiều [Bm]  chưa đi khuất, người sao [F#m]  khuất

Em [Em]  hiểu vì đâu chim gọi [A7]  nhau.


Ở [D]  chỗ nhân gian không thể [G]  hiểu

Tôi chết từ khi trăng khuyết [A]  đi [D] 

Ngày [G]  sau ai có còn han [F#m]  hỏi

Xin [A7]  đợi vầng trăng lúc tỏ, [D]  mờ.


Ừ [G]  thôi trí [D]  nhớ rồi như [F#m]  gió [Bm] 

Cùng [Em]  đêm đêm thổi từng cơn qua biển [A]  đông [F#m] 

Ừ [Bm]  thôi năm [G]  tháng rồi xa [F#m]  lắc

Và [Bm]  ta ta [Em]  cũng rồi trong nấm mộ [A7]  sâu.


Ở [D]  chỗ nhân gian không thể [G]  hiểu

Ở chỗ nhân gian không thể [F#m]  hiểu

Tôi [A7]  với người chung một trái [D]  tim.