Menu

Người đi – Ngọc Loan

Tone

Đánh giá

 

1. [Dm]  Người đi mưa [C]  bay buồn theo dáng [Dm]  người

[Gm]  Người đi khuất [C]  bóng ai còn ngẫn [F]  ngơ [A7] 

Người đi trong tôi từng chiều mây [Bb]  chết

Tôi nghe nhịp đời tan [Gm]  vỡ, trong [C]  tôi chỉ con tiếc [A7]  nhớ.


2. [Dm]  Người đi mưa [C]  bay lòng tôi rã [Dm]  rời

[Gm]  Người đi tôi [C]  đứng trông hoài bóng [F]  ai [A7] 

Người đi bơ vơ chiều vàng héo [Bb]  úa

Tôi đau theo từng chiếc [Gm]  lá, đêm [A7]  về thao thức mình [Dm]  tôi.


ĐK:

Một người [Dm]  đi xa một người [Bb]  nhớ mãi

Tiếng lá [Gm]  rơi làm vỡ hồn [F]  ai [A7] 

Một người [Bb]  nơi đâu để người [A7]  ngơ ngác

Bước chân đêm khuya ngỡ ai [Dm]  về.


3. [Dm]  Người đi trong [C]  tôi chiều rơi hững [Dm]  hờ

[Gm]  Người đi tiếng [C]  lá rơi nhẹ cuối [F]  sân [A7] 

Người đi trong tôi ngày vàng tan [Bb]  vỡ

Đêm nay tôi ngồi hiu [Gm]  hắt gió [A7]  về đếm lá vàng [Dm]  rơi.