Menu

Hiến chương yêu – Nguyên Bích thơ Du Tử Lê

Tone

Đánh giá

 

Khi em [Em]  lạnh tôi [G]  biến thành ngọn [Am]  lửa 

Đốt yêu [B]  thương than [B7]  nóng hực ân [Em]  tình 

Khi em [Em]  đọc tôi [C]  biến thành chữ [B]  viết

Cả nghìn chương chỉ chép chuyện đôi [G]  ta


Khi em [Am]  viết tôi [Am7]  biến thành giấy [F]  bút

Bút tương [B]  tư mực nhớ đến ai [B7]  kia

Giấy từ [Em]  cây? Bút [D]  từ gỗ xa [C]  xưa 

Mực từ [B7]  nhựa tôi từ em sống [Em]  lại.


Khi em [E]  khóc tôi [C#m]  biến thành nước [G#m]  mắt

Chảy giùm [A]  em cho cạn sạch nỗi ưu [E]  tư

Để mắt em [F#m]  xanh để môi em [B]  mềm

Tôi thành [B7]  lá giữa khi chiều sắp [E]  tối


Khi em [G#m]  chết cõi đời này phải [C#m]  hết

Không chỉ [A]  tôi hoa cỏ cũng lên [E]  trời

Muôn thú xa [F#m]  rừng [B]  chim lạnh từng [F#m]  đôi

Bao thế [B]  hệ vì [B7]  em mà em tàn [E]  phai


Chuyện mình hai [E]  người chuyện cùa lứa [A]  đôi

Mặc kệ ai [F#m]  cười mặc người bĩu [B]  môi

Có gì đâu. Ta sẽ [E]  chết [C#m]  nhưng tình ra không [A]  chết

Vì mở [Am]  đầu nhân loại cuộc chơi [E]  riêng