Menu

Ký ức đêm – Hồng Đăng

Tone

Đánh giá

 

1. Còn đâu [Dm]  đó rất [C]  xa rất [Am]  xa

Tiếng anh [C]  gọi không thể [Bb]  nào vọng [A7]  tới

Có ai [Dm]  hát nghe xa vời [Gm]  vợi

Có một [Bb]  thời hình như ta đã thương [A7]  nhau rồi đấy [Dm]  thôi.


Tiếng hát cuộc [Bb]  đời đắng trên [Dm]  môi

Tiếng sóng ngập [Bb]  ngừng mãi không [C]  thôi

[Dm]  Có những người tình đã quên [A7]  tôi

[Bb]  Ký ức chập [C]  chờn như sương [F]  khói. [A7] 


[Dm]  Nắng loá mặt [Bb]  đường những dấu chân [Dm]  qua

Gió xoá bụi [Bb]  đường những vết chân [C]  em

Đã [Dm]  đi đã [C]  về đã [A7]  từng hát đêm [Dm]  đêm

Mỗi [Gm]  lần ghé [C]  vào tâm hồn [Dm]  tôi.


2. Thoảng câu [Dm]  hát rất [C]  xa, rất [Am]  xa

Như đồng [C]  vọng của một [Bb]  thời nào [A7]  đó

Mỗi cơn [Dm]  gió đi qua cuộc [Gm]  đời

Vẫn để [Bb]  lại một tình yêu cháy trong [A7]  tôi rồi đấy [Dm]  chăng


Vẫn muốn cuộc [Bb]  tình cháy lâu [Dm]  hơn

Vẫn muốn cuộc [Bb]  đời hết cô [C]  đơn

[Dm]  Vẫn muốn mọi người sẽ vui [A7]  hơn

[Bb]  Dĩ vãng chập [C]  chờn như sương [F]  khói. [A7] 


[Dm]  Sóng bến bờ [Bb]  nào đã lỡ quên [Dm]  tôi

Hỡi những bạn [Bb]  bè vốn đã thương [C]  tôi

Mỗi [Dm]  người mỗi [C]  phương, mỗi [A7]  người mỗi cuộc [Dm]  đời

Đã [Gm]  vui, đã [C]  buồn với tâm hồn [Dm]  tôi

Và còn [Bb]  đó bao nhiêu kỷ [C]  niệm,

Mà cứ xa [A7]  dần, xa [Dm]  mãi.