Menu

Tình ca người sơn cước – Nguyễn Trung Cang

Tone

Đánh giá

 

1. Này [G]  hỡi em ơi, thành [D7]  phố xa xôi

Còn có [G]  nghe chăng dòng nhạc [Bm]  tình riêng cho [Em]  chúng mình

Cho [Am]  cõi đời lòng nghe [D7]  thiết tha không [G]  phai nhoà Dù [Bm]  qua nhiều năm [Em]  tháng

Dù [C]  qua nhiều mưa [Am]  nắng yêu em [D7]  như yêu cô học [G]  trò xưa 

Cùng [Bm]  tà áo yêu thương từng [D7]  buổi sớm đến [G]  trường


ĐK: Đời ta [Em]  nay cheo leo [Am]  núi cao rừng thâm [D7]  sâu ta cần suối [G]  reo

Băng gian [Em]  lao quên đi [Am]  khát khao lúc đêm [D7]  về chợt nghe đắng niềm [G]  đau

Vì yêu [Em]  em qua bao [Am]  gió sương mà hồn [D7]  ta mãi còn rưng [G]  rưng

Bài tình [Em]  ca dệt bao [Am]  thiết tha mấy thuỷ [D7]  chung còn son sắt thời [G]  gian


2. Rừng núi [G]  xưa, [Em]  rừng núi [Am]  hoang vu

[D7]  Lòng vẫn [G]  trơ gan ngày [Bm]  hiện trường niềm tin [Em]  chứa chan

Mấy nhọc [Am]  nhằn cùng bao khó [D7]  khăn ta [G]  tin rằng [Bm]  niềm đau và [Em]  nỗi khó

[C]  Trải qua ngàn gian [Am]  khổ như con [D7]  thoi đưa ta [G]  gần nhau

Và ngày [Bm]  đó vui [F]  sao, niềm hạnh [D7]  phúc nghẹn [G]  ngào