Menu

Mưa bên thành phượng cũ – Đynh Trầm Ca

Tone

Đánh giá

 

1. Bay ngang [D]  trời một dòng nhớ

Cho xanh [A]  đời loài cỏ [Bm]  khô

Bay ngang [D]  lòng một dòng tiếc

Cho xanh [E7]  hồn người lẻ [A]  loi.


Mây bay [D]  từ mồ dĩ vãng

Bay qua [A]  bờ thành phượng [Bm]  xưa

Cho em [D]  về chiều lặng lẽ

Nghe trong [E7]  lòng lệ theo [A]  mưa.


ĐK:

[D]  Mưa chia người từ ngày đó

Em qua [A]  cầu hồn nổi gió

Sông sâu [D]  gọi một dòng [E7]  nhớ trôi ơ [A]  hờ.


[D]  Em đi rồi và từ đó

Mưa bay [A]  nhiều vào lòng phố

Cây me [D]  già chợt vàng [E7]  lá bay theo [A]  em


2. Hôm em [D]  về ngoài thành vắng

Trông lên [A]  hàng phượng ngủ [Bm]  mưa

Em đi [D]  tìm nhặt một cánh

Rưng rưng [E7]  nhìn màu tuổi [A]  thơ.


Khi quay [D]  về thành nội cũ

Nghe hoang [A]  tàn kỷ niệm [Bm]  bay

Em không [D]  cầm được lệ nữa

Nên gục [E7]  đầu vào đôi [A]  tay.