Menu

Dấu chân địa đàng – Trịnh Công Sơn

Tone

Đánh giá

 

1. Trời buông [Dm]  gió và [Gm]  mây về ngang bên [Dm]  lưng đèo

Mùa xanh [Gm]  lá, loài [Bb]  sâu ngủ quên trong tóc [Gm]  chiều

Cuộc đời [Dm]  đó nửa đêm tiếng [Gm]  ca lên như than [Dm]  phiền

Bàng hoàng lạc gió mấy [Gm]  miền, trùng trùng ngoài khơi nước [A7]  lên sóng mềm


2. Ngựa buông [Dm]  vó người [Gm]  đi chùng chân đã [Dm]  bao lần

Nửa đêm [Gm]  đó lời [Bb]  ca Dạ Lan như ngại [Gm]  ngùng

Vùng u [Dm]  tối, loài sâu hát [Gm]  lên khúc ca cuối [Dm]  cùng

Một đời bỏ ngõ đêm [Gm]  hồng, ngoài trời còn dâng nước [A7]  lên mắt [Dm]  em


ĐK; Tiếng ca bắt [Dm]  nguồn từ đất [Gm]  khô

Từ mưa [Dm]  gió từ vào trong đá [Gm]  xưa đến bây [Bb]  giờ

Mắt đã [C]  mù tóc [Dm]  xanh đen vần trán [Gm]  thơ

Dòng sông [A7]  đó loài [Dm]  rong yên ngủ [C]  sâu

Mới hôm [Bb]  nào bão trên [A7]  đầu, lời [Gm]  ca đau trên [A7]  cao


3. Ngàn mây [Dm]  xám chiều [Gm]  nay về đây treo [Dm]  lững lờ

Và tiếng [Gm]  hát về [Bb]  ru mình trong giấc ngủ [Gm]  vừa

Rồi từ [Dm]  đó loài sâu nửa [Gm]  đêm quên đi ưu [Dm]  phiền

Để người về hát đêm [Gm]  hồng địa đàng còn in dấu [A7]  chân bước [Dm]  quên.