Menu

Trên ngọn tình sầu – Từ Công Phụng thơ Du Tử Lê

Tone

Đánh giá

 

[C]  Hạnh phúc tôi hạnh phúc [G7]  tôi 

Từ những [F]  ngày con nước [C]  về 

Ngoài trời mưa mau ngoài trời mưa [F]  mau 

Tay vuốt [G7]  mặt không [C]  cùng 

Bầy sẻ cũ hom [Dm]  hem 

[G7]  Chiều mái xám rêu [C]  xanh 

Trời êm cao chân nhỏ 

Cũng không [G7]  về trên dòng sông tội [C]  lỗi.


[Am]  Tôi nghe hắt [E7]  hiu từ [Dm]  mắt em ngắt [C]  tạnh 

Môi thâm [Am]  khô từ [F]  thuở định hôn [C]  người 

Ngày tháng [G7]  hạ khi [Dm]  không mà trở [C]  rét 

Giọt nắng [Dm]  vàng lung [G7]  linh màu lạnh [C]  ngắt 

Sao khi [Dm]  không người [G7]  ngoảnh mặt kiêu [C]  sa.


Chiều qua đó chân [Dm]  ai [G7]  còn ríu rít âm [Am]  thưa 

[C]  Lời ai ru như [G7]  mơ cho [D7]  trời xuống thật [Em7]  gần 

[C]  Người trông ngóng hương [Dm]  đưa mùi mái tóc đêm [C]  mưa 

[G7]  Nhẹ theo lá oan [D7]  khiên lả [G7]  tả mái hiên [C]  người.


[Am]  Tôi nghe hắt [Dm]  hiu từ mắt em ngắt [C]  tạnh 

Còn dế [G7]  buồn tự [Em7]  tử giữa đêm [Am]  sương 

Bầy sẻ [G7]  cũ cũng [Am]  qua đời lặng [Em]  lẽ 

Em ở [F]  đó bờ [C]  sông còn ẩm [Em]  cát 

Con sóng [G7]  tình vỗ mãi một âm [C]  quen.