Menu

Thà như giọt mưa – Phạm Duy thơ Nguyễn Tất Nhiên

Tone

Đánh giá

 

ĐK 1: [Am]  Thà như giọt mưa vỡ trên tượng đá

Thà như giọt [G]  mưa khô trên tượng đá

Thà như mưa [F]  gió đến ôm tượng đá

Có còn hơn [E7]  không, có còn hơn [Am]  không?

Có còn hơn [E7]  không, có còn hơn [Am]  không?


1. Người từ trăm [C]  năm về ngang sông [G7]  rộng

Người từ trăm năm về ngang sông [C]  rộng

Ta ngoắc mòn [G7]  tay, ta ngoắc mòn [C]  tay

Chỉ thấy sông lồng [G7]  lộng, chỉ thấy sông chập [C]  chùng


2. Người từ trăm [C]  năm về khơi tình [G7]  động

Người từ trăm năm về khơi tình [C]  động

Ta chạy vòng [G7]  vòng ta chạy mòn [C]  chân

Nào có hay đời [G7]  cạn, nào có hay cạn [C]  đời.


3. Người từ trăm [C]  năm về như dao [G7]  nhọn

Người từ trăm năm về như dao [C]  nhọn

Dao vết ngọt [G7]  đâm, ta chết trầm [C]  ngâm

Dòng máu chưa kịp [G7]  tràn, dòng máu chưa chẩy [C]  đầm.


4. Người từ trăm [C]  năm về phai tóc [G7]  nhuộm

Người từ trăm năm về phai tóc [C]  nhuộm

Ta chạy mù [G7]  đời, ta chạy tàn [C]  hơi

Qụy té trên đường [G7]  rồi, sợi tóc vướng chân [C]  người.


5. Người từ trăm năm về ngang Trường [D7]  Luật

Người từ trăm năm về ngang Trường [G]  Luật

Ta hỏng Tú [D7]  Tài, ta hụt tình [G]  yêu

Thi hỏng mất [D7]  rồi, ta đợi ngày [G]  đi

Ðau lòng ta muốn [D7]  khóc, đau lòng ta muốn [G]  khóc


ĐK 2: [Am]  Thà là giọt mưa vỡ trên mặt em

Thà là giọt [G]  mưa khô trên mặt Duyên

Ðể ta nghe [F]  thoáng tiếng mưa vội đến

Những giọt run [E7]  run, ướt ngọn lông [Am]  măng

Những giọt run [E7]  run, ướt ngọn lông [Am]  măng


* Khiến người trăm [Dm6]  năm [E7]  đau khổ ăn [Am]  năn

Khiến người tên [Dm6]  Duyên [E7]  đau khổ muôn [Am]  niên