Menu

Tình khúc buồn – Ngô Thụy Miên thơ Phạm Duy Quang

Tone

Đánh giá

 

1. Em như một nụ [Am]  hồng cầu mong chẳng lạnh [Dm]  lùng

Em như một ngày [Am]  mộng, mà ta hằng ngại [Dm]  ngùng

Sẽ ru ta niềm [F]  nhớ, một ngày thoáng mây [E]  đưa

Chuyện tình đã như [E]  mơ


Em như giọt rượu [Am]  nồng dìu ta vào cuộc [Dm]  mộng

Em như vạt lụa [Am]  đào, quyện ta lời thì [Dm]  thào

Sẽ qua đi ngày [F]  tháng tình rồi cũng xa [E7]  xưa. [Am]  Buồn.


ĐK: Cuộc tình ngỡ đã xa [Am]  xưa đã xanh xao tự thuở [Dm]  nào

Chợt người đến với tim [G7]  ta xoá tan đi một mảnh [C]  đời

Cuộc tình quí giá mong [F]  manh có chơi vơi ngược giòng [Dm]  đời

Nghìn trùng dòng sông có [E]  vui


2. Ôi sao người miệt [Am]  mài, ngày vui nào còn [Dm]  dài

Ta ưu phiền từng [Am]  ngày vội chôn cuộc tình [Dm]  gầy

Chết đi bao lời [F]  nói rừng nào có sa [E]  mưa

Tình nào sẽ như [E]  thơ


Sao chưa gặp một [Am]  lần mà nghe tình thật [Dm]  gần

Xin cho được một [Am]  lần gọi tên người thì [Dm]  thầm

Có qua đi ngày [F]  tháng trả lại thoáng mây [E7]  bay. [Am]  Buồn.