Menu

Có đôi khi – Lã Văn Cường

Tone

Đánh giá

 

[Dm]  Ôi có đôi [Am]  khi thèm [Dm]  như gió đi [Am]  hoang

[Gm]  Sống kiếp lang thang, dạo [Gm7]  chơi khắp núi [Gm]  rừng

[Dm]  Rũ lá rơi vàng, về [Gm]  thăm biển mênh [Dm]  mông

[A7]  Vượt ngọn [A]  sóng dâng [Dm]  tràn

[A7]  Ta là [A]  gió trên [Dm]  ngàn.


[Dm]  Ôi phải chi [Am]  ta là [Dm]  con suối sông [Am]  kia

[Gm]  Sống kiếp giang hồ, dạo [Gm7]  chơi hết bến [Gm]  bờ

[Dm]  Để có tiếng chim và [Gm]  em mãi ngây [Dm]  thơ

[A7]  Ta đâu [A]  biết mong [Dm]  chờ

[A7]  Ta thôi [A]  hết vật [Dm]  vờ.


[Dm]  Ôi có đôi [Am]  khi thèm [Dm]  như lúc tuổi [Am]  thơ

[Gm]  Sáng sáng tung tăng, đùa [Gm7]  vui hát vang [Gm]  lừng

[Dm]  Chẳng biết suy tư đời [Gm]  kia vấn vương [Dm]  gì

[A7]  Rồi chiều [A]  tới mơ [Dm]  màng

[A7]  Đợi chờ [A]  sáng tưng [Dm]  bừng.


[Dm]  Ôi có đôi [Am]  khi nằm [Dm]  nghe những cơn [Am]  mưa

[Gm]  Muốn sống cô đơn cùng [Gm7]  chăn ấm trong [Gm]  phòng

[Dm]  Chỉ thấy mái hiên và [Gm]  ta đứng co [Dm]  ro

[A7]  Buồn nhả [A]  khói lên [Dm]  trời

[A7]  Lòng nhịp [A]  rối tơi [Dm]  bời.


[Dm]  Ôi có đôi [Am]  khi thèm [Dm]  như những con [Am]  chim

[Gm]  Cứ hót líu lo rồi [Gm7]  tung cánh lên [Gm]  trời

[Dm]  Đến đến đảo hoang, tìm [Gm]  nơi vắng bóng [Dm]  người

[A7]  Rồi cười [A]  nói một [Dm]  mình

[A7]  Và lặng [A]  khóc một [Dm]  mình.