Menu

Đôi mắt người Sơn Tây – Phạm Đình Chương thơ Quang Dũng

Tone

Đánh giá

 

[Dm]  Thương nhớ ơ hờ thương nhớ [Gm]  ai [C] 

Sông xa từng lớp lớp mưa [F]  dài 

Mắt [Dm]  em ơi mắt em [G]  xưa có sầu cô [C]  quạnh 

Khi chớm thu [A7]  về khi chớm thu về một sớm [Bb]  mai.


[Dm]  Đôi mắt Người Sơn [Gm]  Tây 

[F]  U uẩn chiều luân [Dm]  lạc 

Buồn viễn xứ khôn [F]  khuây

Buồn viễn xứ khôn [Bb]  khuây 

[Dm]  Em hãy cùng ta [Gm]  mơ 

[F]  Mơ một ngày đất [Dm]  mẹ 

Ngày bóng dáng quê [F]  hương 

[A7]  Đường hoa khô ráo [Dm]  lệ.


[Am]  Tôi từ chinh chiến đã ra [Dm]  đi 

Chiều [Gm]  xanh không thấy bóng Ba [Dm]  Vì 

Sông [A7]  Đáy chạm nguồn quanh phủ Quốc 

Non nước u hoài

non nước hao gầy, ngày chia [Bb]  tay.


[Am]  Em vì chinh chiến thiếu quê [Dm]  hương 

Sài [Gm]  Sơn, Bương Cấn mãi u [Dm]  buồn 

Tôi [A7]  nhớ xứ Đoài mây trắng lắm 

Em có bao giờ, Em có bao giờ

Em thương nhớ [Dm]  thương.


[Dm]  Đôi mắt Người Sơn [Gm]  Tây 

[F]  U uẩn chiều luân [Dm]  lạc 

Buồn viễn xứ khôn [F]  khuây

Buồn viễn xứ khôn [Bb]  khuây 

[Dm]  Em hãy cùng ta [Gm]  mơ 

[F]  Mơ một ngày đất [Dm]  mẹ 

Ngày bóng dáng quê [F]  hương 

[A7]  Đường hoa khô ráo [Dm]  lệ.


Đôi mắt Người Sơn [Dm]  Tây 

[A]  Đôi mắt Người Sơn [A7]  Tây 

Buồn viễn xứ khôn [Dm]  khuây.