Menu

Chuyện người con gái hái sim – Hồng Vân thơ Hữu Loan

Tone

Đánh giá

 

1.Đồi sim [Am]  tím buồn như mắt của nàng chiều nào bên lối xưa

Màu sim [F]  tím dào dạt theo sầu nhớ cách chia thôi biệt [Am]  ly

Lòng tin [G]  như tim vỡ giữa trời [C]  tan mất đi bao niềm [Am]  tiếc

Tình sim [Dm]  không đem đến những [C]  yên vui khi sắc tím u [Am]  buồn


2. Chuyện năm [Am]  trước ở đây có một nàng chiều chiều ra hái sim

Chẳng đem [F]  bán vì yêu sim màu tím thế nên tim quạnh [Am]  hiu

Mùa đông [G]  sang nghe gió đến nửa [C]  đêm tránh sao cho khỏi [Am]  rét

Nàng yêu [Dm]  sim yêu thắm thiết say [C]  mê yêu sắc tím u [Am]  buồn


ĐK: [Am]  Nhưng chẳng [F]  may, cho một [C]  hôm khói súng tràn [Am]  lan

[Dm]  Đem nàng đi trong một [C]  chuyến mãi mãi không [Am]  về

Sao lòng người [Dm]  hay dễ quên

Chuyện người em [F]  gái hái sim chết trên đồi [C]  hoang

Bây giờ còn [Dm]  đâu dáng xưa

Với giọng cười [Am]  đùa, [C]  tiếng nói ngọt [Am]  ngào [Dm] [Am]  


3. Vì như [Am]  thế đồi sim vắng đi nàng chẳng còn ra hái sim

Để sim [F]  tím càng tô thêm màu tím, tím ơi gieo buồn [Am]  thêm

Đường xưa [G]  đây nay vắng bóng nàng [C]  đi bốn bên như quạnh [Am]  hiu

Nàng ra [Dm]  đi trong nỗi nhớ không [C]  nguôi gây luyến tiếc cho [Am]  đời