Menu

Hoa trắng thôi cài trên áo tím – Huỳnh Anh thơ Kiên Giang

Tone

Đánh giá

 

Hoa [A]  trắng thôi cài trên áo tím

Từ ngày binh lửa ngập quê [E]  hương

Luyến [D]  thương chan chứa tình quê [Bm]  mẹ

Song nước phù sa gợi [E7]  tình.


Lâu [A]  quá không về thăm xóm cũ

Để nhìn mây chiều nhẹ im [E]  trôi 

Để [D]  nghe khe khẽ lời em [Bm]  nguyện

Đôi [E7]  bóng vai kề một lối [A]  đi.


Từ [A]  khi giặc tràn qua xóm [C#m]  đạo 

Anh làm chiến [C#7]  sĩ giữ quê [F#m]  hương

Giữ [G#m]  màu áo tôi [C#m]  thương

Giữ màu tím tôi [G#m]  mơ

Giữ [F#m]  hàng tre, cây đa xiêu đầu [E]  làng.


Pháo [B]  hồng đưa chuyến đò sang [C#m]  sông

Áo [G#m]  tím ngày xưa đi lấy [E7]  chồng

Chuông [F#m]  đổ ngân vang hồn vĩnh [A]  biệt

Đưa em [B]  về bến đục hay [E]  trong?


Hoa [A]  trắng thôi cài trên áo tím 

Tàn rồi bao kỷ niệm xa [E]  xưa

Núi [D]  xanh, sông biếc còn rơi [Bm]  lệ

Hoa [E7]  trắng nay thành hoa cố [A]  nhân