Menu

Tưởng như còn người yêu – Phạm Duy thơ Lê Thị Ý

Tone

Đánh giá

 

[Bb]  Ngày mai đi nhận xác [Dm]  chồng

Say đi để [Gm]  thấy mình [F7]  không là [Bb]  mình

Ngày mai đi nhận xác [Gm]  anh

Cuồng si thuở [Cm]  ấy, hiển linh bây [F7]  giờ.


Cao [Bb]  nguyên hoang lạnh ơ [Dm]  hờ

Như [Gm]  môi goá [Cm]  phụ nhạt mờ vết [F]  son

Tình [Cm]  ta không thể vuông [F7]  tròn

Say đi mà [Bb]  tưởng như còn người [Gm]  yêu. [Bb] 


Phi [F]  cơ đáp xuống một [A7]  chiều

Khung mây bàng [Dm]  bạc mang nhiều xót [C]  xa

Dài [F]  hơi hát khúc thương [Bb]  ca

Thân côi khép [A7]  kín trong tà áo [Dm]  đen.


Chao [D]  ôi! Thèm nụ hôn quen

Chong đèn, hẹn [F#7]  sẽ đêm đêm đợi [Bm]  chờ

Bây giờ anh phủ màu [Bb]  cờ

Bây [Gm]  giờ anh phủ màu [D]  cờ.


Em không nhìn được xác [F#m]  chàng

Anh lên lon [Bm]  giữa hai [E7]  hàng nến [A]  trong

Mùi [Em]  hương cứ tưởng hơi [A7]  chàng

Ôm mồ cứ [D]  tưởng ôm vòng người yêu.