Menu

Thiên đường quạnh hiu – Từ Công Phụng thơ Ngô Xuân Hậu

Tone

Đánh giá

 

[A]  Chiều buồn về quắt [E7]  quay ngày tháng xoay mòn giấc [F#m]  mơ 

[Bm]  Vàng khua hiu hắt [A]  trên cung đàn đã chùng nhịp đời phôi [E7]  pha 

Em [A]  thấy bóng thiên đường vừa [F#m]  khuất khi tàn cơn [Em]  mê 

[A]  Lệ nhỏ xuống đêm [E7]  thâu từng ái ân [Bm6]  sâu vời vợi [A]  tan 


[C#m]  Có những điều tôi muốn nói cùng [F#m]  em, vẫn vời vợi trên [Em]  cao 

Những điều tôi muốn [A]  hiểu vẫn mù cõi vực [E7]  sâu 

Này [Em]  em, em vẫn [Bm]  biết tình vương nhiều tội lỗi [E7] 

sao cứ bước vào chuốc lấy những thương [A]  đau.


Hồn dật dờ bến [E7]  xưa, buồn vấn vương hoài tháng [F#m]  năm 

[Bm]  Nhịp trùng dương xót [A]  xa theo đợt sóng dồn dập gọi tên [E]  ai 

[A]  Em dõi bóng thiên đường vừa [F#m]  khuất khi tàn cơn [Em]  mê.

[A]  Tình là những cơn [E7]  mê nhịp bước chênh [Bm6]  vênh đời buồn [A]  tênh.