Menu

Rời nhau – Từ Công Phụng

Tone

Đánh giá

 

Từ [G]  khi ta tiễn [D7]  người

Về cuối chân mây xa [G]  mờ

Về với [C]  áo xiêm hững [G]  hờ

Người [F]  hỡi ta một mình lặng [Em]  lẽ

Quay [D7]  về dĩ vãng [A7]  xưa

Âm [G]  thầm như lá rơi.


[Em]  Thoáng như một giấc chiêm [Am]  bao

Như ngọn gió lao [C]  xao

Hồn đã chết đêm [G]  nào

[D7]  Chết trên ngày tháng xa [G]  mờ

Bên tình cũ dật [Am]  dờ

Trên [D7]  vùng tưởng nhớ [G]  xưa.


Xa [Em]  nhau cách [Bm]  qua muôn trùng [D7]  khơi

Nhớ trong ân tình [C]  cũ với dư hương ngày [D7]  qua

Người [D]  đến nhặt cánh hoa [Em]  Pen-seé

Về ép lên trang [Bm]  thơ

Gởi người thương và [Bm7]  nhớ.


Lẵng lẽ chìm trong chiều [G]  rơi

Ta đứng [D]  nhìn hồn bước chơi vơi giữa [G]  trời

Tìm [C]  dĩ vãng thơm mùi [Em]  cười

Vạt [F]  nắng tan [G]  dần vào chiều [Em]  vắng

Loang [D7]  từng vết xanh [A7]  xao trên [D7]  hồn ta buốt [G]  đau.


Rồi [G]  đây không biết [D7]  còn

Mầu mắt em mang khung [G]  trời

Đầy [C]  ánh sao rơi đêm [G]  gầy

Ngày [F]  mai ta tìm về mùa [Em]  thu

Có [D7]  từng áng mây [A7]  hoang

Đem [G]  buồn tô mắt em.


[Em]  Gió bay làn tóc mây [Am]  mưa

Theo ngày tháng thương [C]  đau

Người vẫn khóc âm [G]  thầm

[D7]  Lối xưa mờ dấu chân [G]  người

Mảnh hồn cũ dật [Am]  dờ

Bên [D7]  bờ con sóng [G]  xưa.


Xa [Em]  nhau nhớ [Bm]  nhau trong mùa [D7]  thu

Lá rơi bên thềm [C]  cũ

Ngỡ như linh hồn [D7]  hoang

Người [D]  hỡi về với nhau đêm [Em]  nay

Về chết trong dư [Bm]  hương

Một mùa thương và [Bm7]  nhớ.


Dù biết tình đã tàn [G]  theo

Cơn lũ [D]  nào lệ đã khô trên môi [G]  người

Lệ [C]  héo hắt theo tuổi [Em]  đời

Đường [F]  mây chưa [G]  trọn một tình [Em]  yêu

Khung [D7]  trời đó riêng [A7]  ta

Nghe [D7]  tuổi mình đắng [G]  cay.