Menu

Xứ thâm trầm – Từ Công Phụng

Tone

Đánh giá

 

[E]  Em đến thật êm [A]  đềm

[E7]  Như giấc mơ trong mùa [B7]  hạ

Mây trời lang [E7]  thang ngoài khung trời [A]  vắng

[F#m]  Trên gót chân vương nhẹ [D]  nhàng.


[F#m]  Em đến trong cơn dịu [A]  dàng

[E]  Lúc em đi từng giọt ngân [Bm]  vang trên vùng câm [E7]  lặng

Một lần em có [D]  nói

Về xứ thâm [E7]  trầm [B7]  xa cuộc đời [A]  này.


Một lần em có [F#m]  nói

[E7]  Về xứ thâm trầm xa cuộc đời [D]  này

[E]  Về xứ thâm [D]  trầm xa cuộc đời [F#m]  này

[B7]  Sẽ không còn ngàn kiếp truân [F#m]  chuyên

[A]  Và hết nhân [E7]  duyên

Tôi trở [Bm]  về kết đọng linh [E7]  hồn

Làm mặt đá xây hồ lãng [A]  quên.


Một lần em có [F#m]  nói

[E7]  Về xứ thâm trầm xa cuộc đời [D]  này

[E7]  Về xứ thâm trầm xa cuộc đời [F#m]  này

Dù mùa [A]  đông chuyển mình

[E7]  Và mưa gió đi [B7]  về buồn [E7]  rũ bên song

[D]  Thôi, ngủ đi em, ngủ đi [A]  em

Cho tuổi [E7]  này hết ưu [A]  phiền.


[A]  Tôi trở về xứ thâm [D]  trầm

Một mình sống âm [A]  thầm

Hoài [E]  đợi chuyến xe [B7]  nào

Một lần đã [E]  qua

Đời chúng [D]  ta để lại dấu [A]  chân, người đã [F#m]  quên

Còn thắp [Bm]  lên, [E7]  ngời sáng tình [A]  xưa.