Menu

Ông lái đò – Hiếu Nghĩa

Tone

Đánh giá

 

Ngâm thơ:


Tôi đã gặp một chiều trên bến nước 

Ông lái đò ngồi đợi khách sang sông 

Gió đưa nhẹ đôi hàng lau lả lướt 

Ông lái buồn đưa mắt mỏi mòn trông


Một dĩ [Dm]  vãng tự [F]  nghìn xưa chiếu [A7]  dội 

Mỗi chiều [Dm]  về sống lại giữa hồn [Gm]  ông 

Ông chỉ [A7]  muốn cuộc [Dm]  đời xưa đen [A7]  tối [Dm] 

Xóa nhòa [C]  đi trong [A7]  cùng tận đáy [Dm]  lòng 


Mới ngày [A7]  nào trên [Dm]  bến sông vắng [A7]  lạnh [Dm] 

Đời buồn [Gm]  tênh như [A7]  lỡ một cung [Dm]  đàn 

Thuyền đò [Bb]  ông mang nặng sầu cô [C]  quạnh 

Lặng lờ đưa bao [A7]  khách lạ sang [Dm]  sông 


Khách qua đò ngày [A7]  xưa hờ hững [Dm]  quá 

Trả công [Gm]  ông để [Bb]  lại một vài [A7]  xu 

Họ với ông hai [Dm]  cảnh đời xa [C]  lạ 

Sang sông rồi không một [A7]  tiếng phân [Dm]  ưu 



Ngâm thơ:


Và cứ thế giòng đời trôi lặng lẽ 

Bến ngày xưa tưởng ngủ muôn đời 

Ông lái đò trong tuổi già bóng xế 

Còn mong gì thấy được ánh hồng tươi


Nhưng một hôm ánh hồng lên rực rỡ 

Non sông rền một điệu nhạc oai hùng 

Giòng sông xưa chuyển mình lên hăm hở 

Muôn hoa tươi căng thẳng nhựa sống hùng


Ông lái [A7]  đò giờ [F]  đây già yếu [Dm]  lắm 

[A7]  Cũng thấy [Dm]  lòng sống lại tuổi đôi [Gm]  mươi 

Hồn rung [C]  mạnh trước [Dm]  cảnh đời tươi [A7]  thắm 

Nỗi mừng [C]  vui không [A7]  thốt được nên [Dm]  lời 


[F]  Từ hôm [Dm]  đó bến [F]  đò ông sống [A7]  dậy 

Bao nhiêu [Dm]  chiều đã đón khách sang [Gm]  sông 

Những người khách không giống ngày xưa [A7]  ấy 

Họ về [C]  đây hồn nặng trĩu bên [Dm]  lòng 



Ngâm thơ:


Họ về đây bụi vương mình trên nếp áo 

Đường xa xăm tóc lộng gió tơi bời 

Họ đi rồi ông thấy buồn áo não 

Vì họ qua bến ấy một lần thôi


Và từ [F]  đó bên hàng lau lả [Dm]  lướt 

Khách ngày [Gm]  xưa không [F]  trở lại sang [Gm]  sông 

Nên mỗi [Dm]  chiều thả thuyền theo bến [A7]  nước 

Ông lái buồn đưa mắt mỏi mòn [Dm]  trông