Menu

Mòn mỏi – Từ Công Phụng

Tone

Đánh giá

 

Mẹ ra bến [Dm]  xưa cầm tay tiễn [Am]  đưa

Người đi hiến [Bb]  dâng đời cho chiến [A7]  chinh

Dặn dò mẹ bảo con ráng lên [Dm]  trai

Khi con bước đi hồn mẹ tái [Am]  tê

Lệ rơi ướt [Bb]  mi lòng nghe sắc [A7]  se

Nghẹn ngào mẹ nhìn không nói lên [Dm]  lời.


Lệ [Dm]  buồn ngàn [C7]  năm như ngàn năm vẫn [F]  rơi

Tuổi [Dm]  mẹ khô cằn trên tháng ngày trôi vẫn [A7]  trôi

Năm tháng qua hững [Dm]  hờ mong bóng con xa [Gm]  mờ

Chờ ngày thanh [C7]  bình xa lắc xa [A7]  lơ đến bao [Dm]  giờ.


Mẹ ngồi nghe từng [C7]  đêm nghe từng đêm bước [F]  qua

Cuộc [Am]  đời mùa thu lá vàng rơi trước [A7]  sân

Người còn đưa người [Gm]  đi theo đường mây ruỗi [Dm]  rong

Đã mấy năm qua rồi mẹ cúi xin ơn [A7]  đời

Mẹ được nhìn thấy con lệ lưng [Dm]  tròng.


Mẹ thương cho con tủi phận làm [Gm7]  người

Đưa nhau đi sớm về [A7]  trời

Tìm lời ru mẹ thôi khôn [Dm]  nguôi

Ôi thương cho mẹ một sớm mùa [A7]  đông

Nghe tin [C7]  con từ cuối trời [F]  mong

Lả lướt dấu chân con không [A7]  còn.


Lòng [Dm]  mẹ biển [Gm]  xanh mang chiều sóng vỗ [Dm]  về

Tình mẹ như dòng sông mang niềm yêu ra biển [A7]  Đông

Ngậm [C7]  ngùi một chiều đông ra đầu ngõ đứng [F]  mong

Trên tháng năm mỏi [Dm]  mòn cho biết đến bao [A7]  giờ

Loài người được nhìn thấy nhau ngày thanh [Dm]  bình.