Menu

Đổi cả thiên thu tiếng mẹ cười – Võ Tá Hân thơ Trần Trung Đạo

Tone

Đánh giá

 

Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng [Am]  người

Tiếng ai như [A]  tiếng lá thu [Dm]  rơi

Mười năm mẹ nhỉ mười năm [G]  lẻ

Chỉ biết âm thầm thương nhớ [E]  thôi [E7] 


Hôm ấy con đi chẳng hẹn [Am]  thề

Ngựa rừng xưa [A]  lạc dấu sơn [Dm]  khê

Mười năm tóc mẹ màu tang [Bb]  trắng

Trắng cả lòng [E7]  con lúc nghĩ [Am]  về



Con [Am]  đi góp lá ngàn [D]  phương

Đốt [Am]  lên cho đời tan khói [D]  sương

Con [Am]  đi xin mẹ hãy [D]  chờ

Ngậm [Dm]  ngùi con dấu trong [E]  thơ


Đau [Am]  thương con viết vào trong [D]  lá

Hơi ấm con [Am]  tìm trong giấc [D]  mơ

Con [Am]  đi xin mẹ hãy [Dm]  chờ

Ngậm [E7]  ngùi con dấu trong [Am]  thơ 


Nghe tiếng me như tiếng nghẹn [Am]  ngào

Tiếng người hay [A]  chỉ tiếng chiêm [Dm]  bao

Mẹ xa xôi quá làm sao [Bb]  với

Biết đến bao [G]  giờ trông thấy [E]  nhau


Nghe tiếng me ơi bỗng lặng [Am]  người

Giọng buồn hơn [A]  cả tiếng mưa [Dm]  rơi

Ví mà con đổi thời gian [G]  được [E7] 

Đổi cả thiên thu tiếng mẹ [Am]  cười