Menu

Đà Lạt xa nhau – Anh Bằng

Tone

Đánh giá

 

Làm sao anh nỡ quên Ðà Lạt [C]  thơ

Quên những đêm [G]  sương đổ trắng mặt [C]  hồ

Quên người em gái ngày [Dm]  xưa

Quên đường suối dốc mộng [Em]  mơ

Những khi chiều vắng hẹn [G]  hò.


Giờ xa nhau quá hỡi Ðà Lạt [C]  ơi!

Tôi nhớ Cam [G]  Ly ở cuối chân [C]  trời

Bao lần nghe lá vàng [Dm]  rơi

Bao mùa thu chết tả [Em]  tơi

Lẽ [G]  gì mất nhau suốt [C]  đời.


Từ ngày ra [F]  đi anh nghe lạnh giá gần [Dm]  kề

Em [G]  nghe quạnh vắng tứ [Am]  bề má [F]  hồng rét mướt não [G]  nề

Ðà lạt [Dm]  ơi! Thác Pren còn ai đến không

Ái ân còn ai đôi [G]  bóng ai [F]  nhớ rừng [G]  không.


Làm sao anh biết nỗi buồn ở [C]  đây

Xa cách quê [G]  hương đã mấy ngàn [C]  ngày

Cung sầu đổ xuống bàn [Dm]  tay

Có người trông ngóng từng [Em]  giây

Có [G]  người trắng đêm thở [C]  dài.