Menu

Vẫn một đời hiu quạnh – Từ Công Phụng

Tone

Đánh giá

 

[E]  Trong hồn em [C#m7]  có một cõi đời hiu [B7]  quạnh [E] 

[F#m6]  Sao người qua đây không một [B7]  lần ghé [E]  thăm [E7] 

Vườn trăng [A]  xưa đóa Quỳnh Hương vẫn nở màu phôi [Abm7]  pha

Bóng thời [Abm6]  gian úa mờ

Và hồn [F#]  em dường như [F#7]  cũng úa theo mùa [B]  thu tàn [E]  tạ [C#m] [B] 


[E]  Trong hồn em [C#m7]  vẫn một cõi đời mưa [B7]  lạnh [E] 

[F#m6]  Khi tình mong manh như một [B7]  giọt nắng [E]  tàn [E7] 

Đời chia [A]  xa những giòng sông khuất mờ tình phôi [Abm7]  pha

Những mùa [Abm6]  rơi lá vàng

Lệ em [F#]  rơi hàng lệ [F#7]  nến những [B]  mùa mưa nhạt [E]  nhòa [A] [E7] 


Có giấc mơ [A]  nào còn đọng lại trong [C#m]  em

Có cánh hoa [A]  nào vừa tàn vội trong [F#m]  em

Có tiếng chim [B7]  nào vừa hót mừng xuân [A]  sang

Mà âm vang như [F#m]  phiến nắng vỡ [B7]  tan trong hồn em


[E]  Trong hồn em [C#m]  vẫn một cõi đời hiu [B7]  quạnh [E] 

[F#m6]  Khi người qua đây xin một [B7]  lần ghé [E]  thăm

Vườn em [A]  xưa vẫn một vùng rất nhỏ nằm im [Abm7]  hơi

Nghe mùa [Abm6]  thu rớt nhẹ vào hồn [F#]  em

Vào nhung [F#7]  nhớ những [B]  mùa xưa tàn [E]  phai.