Menu

Cánh phượng hồng thuở xưa – Anh Bằng thơ Trịnh Bửu Hoài

Tone

Đánh giá

 

Chiều [Am]  nay nhặt cánh phượng hồng bỗng [E7]  nhớ

Dấu chân [Dm]  xưa ai để lại sân [E7]  trường

Ta có một [Dm]  thời yêu không dám [C]  ngỏ.

Ngày chia [Dm]  tay em chợt đẹp khác [E7]  xa.


Tôi và [Am]  em chỉ là khoảnh [E7]  khắc.

Nhưng tình [Dm]  yêu thì bất tận trong [E7]  đời,

Em cũng [Dm]  như ngàn người con gái [C]  khác,

Cớ làm [Dm]  sao môi [E7]  cháy đỏ lòng [Am]  tôi.


Bao năm [E7]  tháng, em vẫn là kẻ [Am]  lạ,

Từng ngày [Dm]  qua em giẫm nát đời [E7]  tôi.

Tôi vẫn [C]  như, ngọn gió ngoài song [E7]  cửa,

Mang chút bụi buồn đi xa [Am]  xôi


Chiều [Am]  nay nhặt cánh phượng hồng bỗng [E7]  tiếc,

Mắt ai [Dm]  xưa chợt thức giữa sân [E7]  trường.

Tự trách [Dm]  mình chẳng nói được yêu [C]  thương,

Để bay [E7]  mất cánh phượng hồng thuở [Am]  xưa