Menu

Nỗi buồn Châu Pha – Lê Dinh

Tone

Đánh giá

 

[Dm]  Nàng tên Châu [Bb]  Pha, người sơn [F]  nữ, bông hoa núi [Dm]  rừng

Đẹp xinh đơn [Bb]  sơ, tình trong [F]  trắng cho đời ước [A]  mơ

[F]  Gọi tên nàng tên [Bb]  Châu Pha, gọi tên nàng tên [A]  Châu Pha

[Gm]  Đôi môi thơ [F]  ngây thương [C]  giọng nói [A7]  thật hiền hòa


[Dm]  Ngờ đâu tâm [Bb]  tư nàng đã [F]  trót ôm một nỗi [Dm]  buồn

Chiều mưa rơi [Bb]  rơi, nàng hay [F]  đứng âm thầm nhớ [A]  ai 

[F]  Hỏi sao ngày vui [Bb]  đã mất, Hỏi sao lệ dâng [A]  khóe mắt? 

[Gm]  Châu Pha thương [F]  đau tủi [C]  buồn cúi [A7]  mặt quay [Dm]  đi


Nhưng [F]  rồi một hôm [Bb]  nao, chim [Dm]  rừng lại ríu [F]  rít 

Đón [C]  anh chiến [Dm]  sĩ về [Gm]  thăm buôn [C]  làng, núi [A7]  đồi

Rượi [Dm]  cần lại mang thêm [Bb]  ra, rừng [Gm]  vàng rộng vui câu [A]  ca

Đêm liên [C]  hoan, Châu [Bb]  Pha như [C]  hoa xinh đẹp nụ [F]  cười sáng [Dm]  ngời


[Dm]  À thì ra Châu [Bb]  Pha đã để [F]  ý thương anh lính [Dm]  trận

Chiều nao qua [Bb]  buông, cùng sơn [F]  nữ duyên nồng thắm [A]  trao

[F]  Bà con thường trêu [Bb]  Châu Pha, niềm riêng thường hay [A]  dấu kín

[Gm]  Nhưng nay ai [F]  ai cũng [C]  hiểu nỗi [A7]  buồn Châu [Dm]  Pha