Menu

Phúc âm buồn – Trịnh Công Sơn

Tone

Đánh giá

 

Người nằm [Dm]  co như loài thú khi mùa [C]  đông về

Người nằm [A7]  yên không kêu than buốt xương [Dm]  da mình

Từng tiếng [A7]  người nhiều tiếng [Dm]  người [A7]  gọi hoài giữa [Dm]  đêm


Người nằm [Dm]  co như loài thú trong rừng [C]  sương mù

Người nằm [A7]  yên không kêu than chết trên [Dm]  căn phần

Một góc [A7]  trời người vẫn [Dm]  ngồi [A7]  một đời nhỏ nhen


Người còn [Dm]  đứng như tượng đá trong rừng [C]  cây già

Người còn [A7]  đứng như trăm năm vết thương [Dm]  chưa mờ

Từng đêm [C]  về từng đêm [A7]  về mang đời ngẩn [Dm]  ngơ


Còn bao [A7]  lâu cho thân thôi lưu đày [Dm]  chốn đây

Còn bao [A7]  lâu cho thiên thu xuống trên [Dm]  thân này

Còn bao [Dm]  lâu cho mây đen tan trên hồn [C]  người

Còn bao [Dm]  lâu tôi xa em xa anh [A7]  xa tôi


Người nhìn [Dm]  mãi theo từng chuyến xe ngựa [C]  qua rồi

Người nhìn [A7]  dấu xe lăn đi dấu lăn [Dm]  trên đời

Ngựa xa [A7]  rồi người vẫn [Dm]  ngồi [A7]  bụi về với [Dm]  mây


Người còn [Dm]  đó gieo hạt lúa trên ruộng [C]  đất này

Người còn [A7]  đó nhưng bơ vơ mắt chong [Dm]  đêm dài

Ngựa xa [A7]  rồi ngựa xa [Dm]  rồi [A7]  trên ngày tháng vơi


Người còn [Dm]  đó những lời nói rơi về [C]  chân đồi

Người còn [A7]  đó nhưng trong tim máu tuôn [Dm]  ra ngoài

Nhuộm đất [C]  này nhuộm cho [A7]  hồng hạt mầm trót [Dm]  vay