Menu

Du mục – Trịnh Công Sơn

Tone

Đánh giá

 

1. Đàn [E7]  bò vào thành [Am]  phố, đêm buồn vắng buồn [E7]  hơn

Đàn bò vào thành [Am]  phố, không còn ai hỏi [Dm]  thăm

Đàn [E7]  bò tìm dòng sông, nhưng [Am]  dòng nước cạn [G]  khô

Đàn [E7]  bò bỗng thấy [Am]  buồn, bỗng thấy [E7]  buồn

[Am]  Rồi một hôm đứng [Dm]  mơ mây [E7]  ngàn


2. Một người vào thành [Am]  phố, đếm từng bước buồn [E7]  tênh

Một người vào thành [Am]  phố, không còn ai người [Dm]  quen

Người [E7]  tìm về đồng xanh, nhưng [Am]  đồng đã bỏ [G]  không

Rồi [E7]  người bỗng thấy [Am]  buồn, bỗng thấy [E7]  buồn

[Am]  Người chợt nghe xót [Dm]  xa đất [Am]  mình


ĐK: Ôi quê hương đã lầm [E7]  than sao [Am]  còn, còn chiến [E7]  tranh

Mẹ [Am]  già hết chờ [Dm]  mong đã ngủ [E7]  yên, mẹ già mãi ngủ [Am]  yên

Buông lời ru cho muôn năm buông vòng nôi cho hư [F]  không

Cho hư [E7]  không buông bàn tay con đi [Am]  hoang

Con đi [G]  hoang một đời con đi [Am]  hoang phận này [E7] 


3. Đàn bò vào thành [Am]  phố, reo buồn tiếng hạt [E7]  chuông

Một người vào thành [Am]  phố, nghe hồn giá lạnh [Dm]  băng

Người [E7]  tìm về đầu non nhưng [Am]  rừng đã bỏ [G]  hoang

Rồi [E7]  người bỗng hết [Am]  buồn đã hết [E7]  buồn

[Am]  Người lặng nghe đá [Dm]  lên trong [Am]  mình