Menu

Kiếp ve sầu – Nguyễn Ngọc Thiện

Tone

Đánh giá

 

1. Từ khi [Am]  em không còn về quanh sân

Là lần con [F]  phố nghe hoang vắng vô [C]  cùng

Ngàn [F]  ánh nắng lấp lánh bước [G]  theo em đang biến nơi [C]  nào. [E7] 


Ngày chia [Am]  ly không còn gì trong tay

Chỉ còn nỗi [F]  nhớ với anh suốt đêm [C]  dài

Có con [F]  sóng ngoài khơi tràn vào thuyền [Em]  anh cuốn đi rồi

[F]  Những ước [G]  mơ sau [Am]  cùng.


2. Ngày chia [Am]  tay anh một đời rêu phong

Một lần sau [F]  cuối cho anh thấy mặt [C]  người

Cuộc [F]  sống vẫn tiếp nối vắng [G]  xa nhau anh sống vô [C]  chừng. [E7] 


Còn gì [Am]  đâu khi dòng đời chia hai

Chỉ còn nước [F]  mắt ôm anh đến muôn [C]  đời

Những đêm [F]  tối triền miên

Còn một mình [Em]  anh tiếc thương hoài

[F]  Những dấu [G]  yêu trong [Am]  đời.


ĐK:

[Dm]  Anh yêu em yêu say [G]  đắm

Không cần toan tính nghĩ suy làm [Am]  chi

[F]  Anh yêu em sao chua [G]  xót lãng quên [C]  tháng năm. [E7] 


Chờ ngày em [Am]  đến tiếng hát vút [Em]  cao

Chỉ còn tia [Dm]  nắng ấm áp bên [Am]  đời

Cùng ngàn mây [F]  trắng lững lờ vút [G]  cao bay lên chốn [C]  xa. [E7] 


Một ngày em [Am]  đến góc phố hát [Em]  ca

Từng đàn chim [Dm]  én chúm chím môi [Am]  cười

Là đời anh [F]  bớt mệt nhoài

Hát [G]  rong trong kiếp ve [Am]  sầu.