Menu

Vết bụi thời gian (几度花落时) – Minh Khang

Tone

Đánh giá

 

[A]  Một mình [C#m]  em đi trong sương [F#m]  gió

[D]  Buốt giá đôi [C#m]  môi lạnh câm 

[D]  Đêm vắng ánh [C#m]  trăng mờ khuya 

[D]  Nghe tiếng chuông [A]  xa vọng nơi giáo đường 


[C#m]  Còn đó câu [Bm]  kinh ngày xưa 

[C#m]  Ngọn nến cháy [Bm]  trong vườn hoang 

[A]  Thắp sáng thiên [Bm]  thu bụi thời [A]  gian 

(Sưởi ấm tháng năm bụi mờ thời gian) 


Và mang câu [C#m]  hát mơ hồ [F#m]  đến thật xa 

[D]  Ấm lại nỗi đau cõi [A]  tình 

[Bm]  Để dĩ vãng ngày [C#m]  xưa xoá tan ưu [F#m]  phiền 

[D]  Như cánh hoa úa [E7]  phai rớt bên [A]  thềm


Tìm trong sỏi [C#m]  đá bụi mờ [F#m]  lối mòn xưa 

[D]  Dáng hình ở [E7]  đâu phương [A]  nào 

[Bm]  Dù tình đã đổi [C#m]  thay 

Trái tim vẫn luôn mong [F#m]  chờ 

[D]  Lữ khách đa đoan [E7]  ôm giấc mộng thần [A]  tiên