Menu

Một mình giữa đất trời – Cao Long

Tone

Đánh giá

 

​1. [G]  Đêm, anh nghe thật êm những tiếng thở [D]  dài mông lung

Em giờ chưa [Bm]  ngủ, còn đó, tóc [A]  bay bay trong gió

[G]  Đôi mi rưng rưng điều chi, cớ sao lặng [D]  nhìn xa xăm?

Khoé môi khép [Bm]  hờ, lạnh buốt chút [A]  sương khuya ve vuốt


[Em]  Em một [Bm]  mình giữa đất trời, đầy [A]  vơi.


ĐK:

[D]  Còn nhiều niềm riêng vẫn [A]  mang mệt nhoài

[Bm]  Phai nhạt niềm tin trước [F#m]  nhiều đổi thay

Từng [G]  tiếng cười giờ [F#m]  thưa dần 

Vì [G]  ước vọng cứ mãi [A]  xa phương trời nào có thấy đâu


[D]  Đặt một bàn tay phía [A]  sau lưng nhẹ

[Bm]  Dang rộng bờ vai em [F#m]  cần chở che

Chẳng [G]  nói gì vì anh hiểu lòng [D]  em buồn

[A]  Thôi thì lặng yên nghe tiếng đêm, rơi [D]  muộn.


2. [G]  Đêm trôi qua thật êm, lắng nghe nhịp [D]  đập tim em

Bước chân khẽ [Bm]  khàng, cùng anh xem [A]  dòng người vòng quanh

[G]  Anh đi, em theo kề bên, ngóng trông một [D]  miền không tên

Dáng em bé [Bm]  nhỏ, tội quá giữa [A]  dòng đời bao la


[G]  Ta một [Bm]  mình giữa đất trời, đầy [A]  vơi.


* Vì [Em]  em cần, vì [F#m]  anh cần, dù [Bm]  chỉ một lần

[G]  Một lần trọn vẹn như giấc [A]  mơ

Vì [Em]  em hiểu, vì [F#m]  anh hiểu, vì [Bm]  ta đều hiểu

[G]  Một điều cuộc đời mình đang [A]  thiếu


ĐK:

[D]  Còn nhiều niềm riêng vẫn [A]  mang thật dài

[Bm]  Ta sẽ là ai khi [F#m]  đời nhạt phai

Từng [G]  tiếng cười còn [F#m]  mang lại niềm [G]  vui nào

Bao ước [A]  mơ có còn đẹp như lúc xưa?


[D]  Đặt một bàn tay phía [A]  sau lưng nhẹ

[Bm]  Dang rộng bờ vai em [F#m]  cần chở che

Chẳng [G]  nói gì vì anh hiểu lòng [D]  em buồn

[A]  Thôi thì lặng yên nghe tiếng đêm rơi [D]  muộn.


[G]  Đêm, anh nghe thật êm những tiếng thở [D]  dài mông lung