Đừng lo – Tùng
Đánh giá
Không may mưa [G7M] ngâu hôm nay đi ngang [C7M] phố
Nhớ nâng niu ngón [G7M] tay hôm qua mới sơn [C7M] màu
Mà đôi [G7M] khi, chơi vơi em hãy [C7M] nhớ
Những lá thư viết [G7M] tay chưa hay nhưng bất [C7M] ngờ.
Thế [A] thôi, xa nhau cũng lâu [G] rồi
Thế [A] thôi, cho tôi vài lời muốn [C7M] nói.
Lỡ đâu mai [G7M] sau, em xem gương trông [C7M] xấu
Áo sơ mi xắn [G7M] tay cho đôi mươi như bắt [C7M] đầu.
Và không [G7M] may, xa tôi em bỗng [C7M] nhớ
Thôi xin em phút [G7M] giây cho em nhớ những trông [C7M] chờ.
Thế [A] thôi, xa nhau cũng lâu [G] rồi
Thế [A] thôi, cho tôi vài lời muốn [C7M] nói.
Xem kìa [C7M] em, đi tận đây đã rất [G7M] xa nhiều rồi
Nghe lời [C7M] tôi, cho dù không biết thoát [G7M] ra được phận người
Đi chậm [C7M] thôi hay ngồi nghe tôi hát [G7M] ca [A] vài lời
Rằng dẫu [C7M] khi đường dài, hãy sống [G7M] vui.
[G7M] Thấy không em, cuộc đời là [C7M] thế; những ngày dài vô tận, anh biết mà.
Và [G7M] nói anh xem, cơn giống về [C7M] khuya, rằng em sẽ làm gì khi bước vào cửa nhà?
Sắp [G7M] xếp lại tất cả, bỏ lại đằng xa.
[C7M] Để đó, như những thùng các-tông mới chuyển nhà.
Sự thật [G7M] là, con mèo cũng cần phải ăn
[C7M] Em cũng cần phải ăn, có vài trái táo trong tủ lạnh.
Em cũng [G7M] đừng nâng bầu trời từ lòng bàn tay, mệt đấy.
[C7M] Để đây, mọi chuyện sẽ ổn thôi qua từng ngày.
Cứ [A] 200/300 ngày thì.
Cuộc đời này chắc [D] chắn là sẽ vui hơn hôm nay, đừng lo.
Thế [A] thôi, xa nhau cũng lâu [G] rồi
Thế [A] thôi, cho tôi vài lời muốn [C7M] nói.
Xem kìa [C7M] em, đi tận đây đã rất [G7M] xa nhiều rồi
Nghe lời [C7M] tôi, cho dù không biết thoát [G7M] ra được phận người
Đi chậm [C7M] thôi hay ngồi nghe tôi hát [G7M] ca [A] vài lời
Rằng dẫu [C7M] khi đường dài, hãy sống [G7M] vui.