Menu

Người em gái nhỏ – Vũ Quốc Việt

Tone

Đánh giá

 

1. [Dm]  Chiều nhẹ nhàng về [F]  trên quê tôi

Nghe [Gm]  gió hát trên đồi [Dm]  cao

Lòng ngậm ngùi nhìn [Gm]  mây xa xa

[C]  Làm tôi nhớ tới em gái [F]  nhỏ. [A7]  


2. [Dm]  Một chiều hè cầm [F]  tay bên nhau

Hai [Gm]  đứa đứng bên bờ [Dm]  ao

Mặt nghẹn ngào lòng [Gm]  nghe xôn xao

Hồn [C]  mơ nao nao chẳng [A7]  biết phải nên làm [Dm]  sao.


ĐK1:

Rồi năm tháng cuốn xô đời [Dm]  tôi

Bước bước [C]  qua phiêu du khắp [F]  trời [A] 

Mà lòng vẫn chẳng khi nhạt [Bb]  phai

Dù gió [C]  mưa bão giông giữa [F]  đời. [A] 


Ngày xưa đó bên kia đồi [Dm]  cao

Tóc gió [C]  em bay trong nắng [F]  chiều [A] 

Thầm lặng lẽ cái hôn đầu [Bb]  tiên

Em gái [C]  tôi thơ [A]  ngây giấc [Dm]  mơ.


ĐK2:

Rồi năm tháng cuốn xô đời [Dm]  tôi

Bước bước [C]  qua phiêu du khắp [F]  trời [A] 

Mà lòng vẫn chẳng khi nhạt [Dm]  phai

Dù gió [C]  mưa bão giông giữa [F]  đời. [A] 


Chìm trong những giấc mơ từng [Dm]  đêm

Thấp thoáng [C]  em đâu đây rất [F]  gần [A] 

Chiều nay đứng bên kia bờ [Bb]  ao

Sao bỗng [C]  dưng [A]  nghe xót [Dm]  xa.