Menu

Tiếng hát về khuya – Tôn Thất Lập

Tone

Đánh giá

 

1. Từ lâu quên [Dm]  hát, tiếng ca xin đời cho loài [A]  phù dung nở 

[Gm]  Khi em chưa mở [A]  mắt. Tóc sẽ xanh cho đời [Dm]  già 

Xin lời nói khoan [D7]  dung mẹ tiễn [Gm]  con đi viễn [A]  xứ

Cuộc đời nào đó, anh [Dm]  sống và chết trong [Bb]  cô đơn. 

Xin sẽ không có chi [A7]  nhau hơn


2. Trùng khơi dâng [Dm]  sóng tiếng ca âm [A]  thầm đi về

Biển khơi thắp lên [Gm]  cơn đau buồn [A]  ấy, nước mắt em len [Dm]  nụ cười

Trong lời hát anh [D7]  nghe màu sắc [Gm]  khô, âm sỏi [A]  đá

Ngoài trời bão tố, xin lũ [Dm]  hoa đã chết yên [Bb]  đêm qua

Xin trẻ thơ vẫn [A7]  chưa ra [Dm]  đời


ĐK: Đêm [Dm]  đêm tiếng ca hao gầy đổ [Gm]  xuống môi em

Trút [Am]  hơi sau cùng giải [Dm]  thoát nhân gian

Đất [Bb]  quê hương gầy, mẹ [A]  hát cho xanh vườn khoai bông [A7]  lúa.


Đêm [Dm]  đêm vó câu anh về một tiếng ca [Gm]  xưa

Những thung lũng [A]  buồn ngủ suốt trong [Bb]  mưa

Tiếng ca không [A7]  còn miền đất dỗi [Dm]  hờn


* Tiếng [Gm]  hát dỗ anh suốt [Dm]  đời tiếng hát khẽ làn [A]  môi cuối cùng

Cuộc đời hôm nay không còn gì để [A7]  nói

Suốt kiếp thế [Gm]  nhân, mắt [Dm]  ngời xanh biển [C]  hoang!.

Những [F]  tiếng hát bay [A]  qua một [Dm]  mai rồi tắt [A7]  thở

Thôi sẽ còn câu hát với hư [Dm]  không