Menu

Sài Gòn tuyết rơi – Tùng Leo – Nguyễn Công Thành

Tone

Đánh giá

 

Mùa thu đi [G]  qua, rồi cơn [Bm]  gió mang đông đến [Em]  hiên nhà [E7] 

Và em nhận [Am]  ra rằng em [C]  nhớ anh bao ngày [D]  qua

Sài Gòn hôm [G]  nay vẫn ấm áp cho dù mùa [Bm]  đông đến [Em]  gần

Hơi thở trong từng góc [Am]  phố đã sưởi [C]  ấm trái tim cằn [D]  khô.


Giờ em đã [G]  biết ằng trong [Bm]  trái tim em có [Em]  anh thật rồi

Nhưng chỉ mình em [C]  thôi, tình yêu [D]  ấy đã không đến [Bm]  bên anh được [Em]  rồi

Như ly cà [C]  phê có ngọt và [D]  đắng, tình [Bm]  em giờ sao trống [Em]  vắng

Cơn [Am]  mưa nặng hạt, nhưng nỗi [C]  nhớ không thể nào [D]  tan.


ĐK:

Con đường hôm [C]  ấy đã thấp thoáng mùa lá [D]  bay

Những nỗi [Bm]  nhớ ấy người có [Em]  hay

Giấu nước [Am]  mắt em đau đến hao [G]  gầy.


Sài Gòn vẫn [C]  thế, sẽ vẫn ở đó đợi chờ [D]  ai

Sẽ vẫn ở [Bm]  đó đợi ngày [Em]  mai

Giẫu biết đến [Am]  lúc [D]  tình phôi [G]  phai.


* Sài Gòn tuyệt [Am]  rơi là không có [D] thật

Nhưng [Bm]  tình yêu em thật [Em]  lắm

Em sẽ [Am]  đợi đến khi [D]  nào có tuyết [G]  rơi.