Menu

Lặng lẽ gọi tên – Hoài An

Tone

Đánh giá

 

[Em]  Một lần gặp gỡ mong manh tựa [D]  như khói sương 

[Bm]  Một chiều thu [C]  đến lá [D]  rơi buồn [Em]  vương 

Một người lặng lẽ khóc hoen bờ [D]  mi 

[Bm]  Cuộc tình như [C]  gió thoáng [D]  qua ngoài [Em]  hiên.


[G]  Ngày nào cùng nhau dấu yêu vẫn [D]  còn 

Mà giờ sao [Bm]  đã lẻ loi âm [Em]  thầm, [C]  hỡi [D]  anh 

[G]  Hẹn thề làm chi để em đợi [D]  chờ 

Mà giờ anh [Bm]  đã quay lưng hững [Em]  hờ, [C]  hỡi [D]  anh.


ĐK:

[Em]  Cho em quên hết những kỷ niệm [C]  xưa 

Như phai dấu trong màn [Am]  mưa rơi, mưa rơi [B7]  hoài 

[Em]  Con tim năm tháng em đã tàn [C]  phai 

Sao anh xa mãi bỗng nghe đời [Am]  xanh xao trong đôi mắt khi nhìn [B7]  mưa.


[Em]  Cô đơn tiếng hát những đêm lạnh [C]  căm 

Như vây kín phố xưa cùng [Am]  nhau qua, ôi mưa [B7]  buồn 

[Em]  Trên đôi môi đã khép dấu chân thời [C]  gian qua bao năm tháng 

Mỗi khi về [D]  qua đây [B7]  lặng lẽ gọi tên [Em]  anh.