Menu

Hững hờ – Huỳnh Nhật Tân

Tone

Đánh giá

 

1. Người đã ra [Dm]  đi còn gieo tiếng [C]  oán cho nhau làm [Gm]  chi?

Tình đã phôi [C]  pha, lời xưa ân ái phai trên đầu [F]  môi

Người đã xa [A7]  rồi, tình cũng theo [Bb]  người

Lời yêu thương sao quá đắng [A7]  cay


2. Người đã chia [Dm]  tay còn gieo tiếng [C]  oán cho đau lòng [Gm]  nhau

Tình đã hư [C]  hao, mộng xưa tan vỡ ta không còn [F]  nhau

Đời quá phũ [A7]  phàng, tình cũng lỡ [Bb]  làng

Người yêu [A7]  ơi sao anh nỡ vô [Dm]  tình?


ĐK: Một [Dm]  ngày, một ngày xưa [Bb]  cũ anh [C]  bước qua cầu hững [F]  hờ

Bỏ lại đây [Gm]  căn phòng [Dm]  vắng với [Bb]  trái tim mồ [A7]  côi

Mình em [Gm]  thôi ôm cô đơn với [C]  nỗi đau khờ [F]  dại

Xa anh [C]  rồi em như [Am]  chết trong đêm mộng [A7]  mơ


Một [Dm]  ngày, một ngày xưa [Bb]  cũ anh [C]  đã theo về với [F]  người

Bỏ lại [Gm]  đây men rượu [Dm]  đắng, khói [Bb]  thuốc cay bờ [A7]  môi

Từng đêm [Gm]  thâu di lang thang trên [C]  phố ôm niềm [F]  đau

Xa anh [C]  rồi em như [A7]  đã, đã mất luôn linh [Dm]  hồn