Menu

Thắp lại một nụ cười – It’s Lee – BDT

Tone

Đánh giá

 

Vòng hợp âm: [Dm] [Bb] [F] [C] 


Intro:

Chậm lại một [Dm]  chút để nhìn thật [Bb]  sâu quanh ta giữa [F]  dòng đời hối [C]  hả

Dừng chân một [Dm]  phút để nghe yêu [Bb]  thương rung lên cho những [F]  mảnh đời nhỏ [C]  bé

Là vì cuộc [Dm]  sống vẫn luôn còn [Bb]  những ước mơ dù [F]  không còn nguyên [C]  vẹn

Dù là những [Dm]  vết thương kia hằn [Bb]  sâu bao lâu giờ [F]  ai sẽ xoá [C]  mờ


1. [Dm]  Mẹ dậy sớm lo lắng từng ly, [Bb]  bố xem lại từng tí

Chọn cho [F]  em bộ quần áo đẹp chuẩn bị [C]  rồi cùng đưa em đi 

Một ngày [Dm]  mới của em bắt đầu trong tình thương [Bb]  yêu chăm sóc của gia đình

Như mọi [F]  ngày em đến lớp cùng tất cả niềm [C]  tin trao gửi mang theo ở bên mình

Đón [Dm]  em ở đó là nụ cười bên ngoài trái [Bb]  tim vô cảm, vô tình

Em non [F]  nớt, em thơ dại, những [C]  gì chờ em ở đó em không biết

Em muốn [Dm]  nghịch, em muốn chơi tất cả điều [Bb]  đó đối với em là tự nhiên 

Nhưng [F]  thử nhìn lại xem tất cả những gì hằng [C]  ngày họ vẫn làm đối với em! 

Những [Dm]  trách phạt những tiếng quát từ khi [Bb]  nào đã trở thành thói quen? 

Những hình [F]  ảnh nhìn thấy, những câu chuyện đọc được càng [C]  ngày càng trở nên tồi tệ thêm 

Những [Dm]  bạo lực những giận giữ và biết bao [Bb]  nhiêu là thứ khác nữa

Đang từng [F]  giờ từng phút được trút lên mình những tâm [C]  hồn mỏng manh từng bữa? 

Biết bao [Dm]  nhiêu câu hỏi trong đầu hiện ra đâu [Bb]  đó khắp mọi nơi 

Còn đang có bao [F]  nhiêu điều như vậy hàng ngày đang diễn ra? 

Và [C]  điều gì đang xảy ra? 

Sẽ còn [Dm]  biết phải tin tưởng vào ai?

Còn [Bb]  biết phải trông cậy vào ai? 

Khi điều [F]  đó lại đến từ chính những bàn tay đang chăm [C]  sóc nuôi dưỡng những thế hệ ngày mai.


ĐK:

Những ký [Dm]  ức trong hôm nay hay mai [Bb]  sau sâu trong em ai đã [F]  vẽ bằng nỗi [C]  đau

Vẫn cứ [Dm]  thế ai sẽ đến mang cho [Bb]  em chút yêu thương một [F]  chút của ước [C]  mơ

Để nụ cười [Dm]  ấy tắt dần từ niềm hạnh [Bb]  phúc em cần rồi [F]  ai sẽ xót [C]  thương

Để cơn [Dm]  bão qua đi, để em [Bb]  thấy yên bình 

Hãy để [F]  con tim lắng [C]  nghe... Oh....uhooo.


2. [Dm]  Những tiếng thét trong đêm, những cơn giật [Bb]  mình trong giấc ngủ 

Vì những [F]  gì họ gây ra cho em như thế nào [C]  nữa mới có thể gọi là đủ

Ai cũng đã [Dm]  từng trải qua thời thơ bé, ai [Bb]  cũng sẽ thành cha mẹ

Cũng [F]  mang nhọc nhằn vất vả sinh nuôi cùng [C]  cảm giác đớn đau giằng xé

Sẽ [Dm]  cảm thấy như thế nào khi thấy những bầm [Bb]  dập trên thân thể 

Mỗi buổi [F]  chiều sau biết bao nhiêu bộn bề khi [C]  đón con trở về

Sẽ còn [Dm]  có biết bao nhiêu nữa những [Bb]  tai nạn 

Vì bao dung phai cạn, tình [F]  thương yêu chai sạn

Rồi nhưng lỗi [C]  lầm đó ai nhận? 

Câu chuyện [Dm]  dài nhưng có lẽ câu chuyện dài [Bb]  đã đến lúc vào khúc kết 

Tiếng [F]  chuông báo động cũng đã đến lúc được tất [C]  cả mọi người cùng rung lên

Để những [Dm]  nét sợ hãi sẽ không bao giờ còn [Bb]  hiện lên trên đôi mắt 

Để nụ [F]  cười sẽ mãi mai luôn ở trên môi và [C]  không bao giờ tắt 

Tương [Dm]  lai của tất cả phụ thuộc vào những [Bb]  gì em nhận được ngày hôm nay 

Trách [F]  nhiệm của không của riêng một ai có [C]  quá nhiều việc cần phải làm ngay 

Tâm [Dm]  hồn em trong sạch, và [Bb]  mỏng manh giống như một tờ giấy trắng 

Đừng [F]  viết lên trên đó những dòng đầu tiên bằng [C]  quát mắng, bằng cay đắng 

Em [Dm]  xứng đáng, em có quyền nhận được tất [Bb]  cả những gì tuyệt vời nhất 

Em [F]  xứng đáng được nâng niu, được chiều [C]  chuộng bằng những điều đẹp đẽ nhất.


ĐK:

Những ký [Dm]  ức trong hôm nay hay mai [Bb]  sau sâu trong em ai đã [F]  vẽ bằng nỗi [C]  đau

Vẫn cứ [Dm]  thế ai sẽ đến mang cho [Bb]  em chút yêu thương một [F]  chút của ước [C]  mơ

Để nụ cười [Dm]  ấy tắt dần từ niềm hạnh [Bb]  phúc em cần rồi [F]  ai sẽ xót [C]  thương

Để cơn [Dm]  bão qua đi, để em [Bb]  thấy yên bình 

Hãy để [F]  con tim lắng [C]  nghe... Oh....uhooo.



Brigde:

[Dm]  Chậm lại một [Bb]  chút để nhìn thật [F]  sâu quanh [C]  ta

[Dm]  Dừng chân một [Bb]  phút để nghe yêu [F]  thương đang rung [C]  lên

Là vì cuộc [Dm]  sống vẫn luôn còn [Bb]  những ước mơ dù [F]  không còn nguyên [C]  vẹn

Dù là những [Dm]  vết thương kia hằn [Bb]  sâu bao lâu rồi [F]  ai sẽ xoá [C]  mờ.


ĐK:

Những ký [Dm]  ức trong hôm nay hay mai [Bb]  sau sâu trong em ai đã [F]  vẽ bằng nỗi [C]  đau

Vẫn cứ [Dm]  thế ai sẽ đến mang cho [Bb]  em chút yêu thương một [F]  chút của ước [C]  mơ

Để nụ cười [Dm]  ấy tắt dần từ niềm hạnh [Bb]  phúc em cần rồi [F]  ai sẽ xót [C]  thương

Để cơn [Dm]  bão qua đi, để em [Bb]  thấy yên bình 

Hãy để [F]  con tim lắng [C]  nghe... Oh....uhooo.