Menu

Người xưa – Nguyễn Hồng Thuận

Tone

Đánh giá

 

1. [G]  Xem nhau như người xưa

[Am]  Là điều đau đớn nhất trong đời [D]  anh

Phải quên đi [G]  em là điều anh thấy quá [Bm]  sớm


2. [G]  Nhưng anh cũng nhận ra

[Am]  Là muộn khi ta cố như người [D]  xưa

Yêu thương chông [G]  chênh anh đưa tay níu chẳng thể giữ [Bm]  lấy


[Em]  Cố nhiều lần đã [C]  cố nhiều lần

[G]  Biết làm gì khi [D]  môi đã nhạt

[Em]  Cố vội vàng xiết [C]  lấy nồng nàn

[G]  Nhưng rồi vòng tay [D]  ai buông lơi.


ĐK:

Người xưa [Em]  đang khóc, khi chợt [C]  nhớ về 

[G]  Chút cảm xúc yêu [D]  thương đê mê

Rồi người [Em]  xưa nhớ, những lần [C]  đón đưa

Bàn [G]  tay run run tìm [D]  kiếm hơi nhau.


Rồi chợt [Em]  tan biến chen vào [C]  ưu phiền

[G]  Đã quá trễ cho [D]  ta về lại

Và cũng [Em]  chẳng thể bắt đầu [C]  với ai

Rồi [G]  khi ai vô tình [D]  hỏi tên nhau, người [Em]  xưa.