Menu

Yêu là cho đi tất cả – Phúc Trường

Tone

Đánh giá

 

[Em]  Ngồi tựa vào [Am]  nhau chẳng biết nói [D]  gì

Vì trong suy [G]  nghĩ em đã nhìn [C]  thấy

Điều anh đã [Am]  không dám nói [B7]  khi đứng trước mặt em


Vì sao anh không [Am]  níu tay em ở [D]  lại

Để em bước [G]  đi mắt hoen lệ [C]  rơi 

Sao anh không [B7]  giữ yêu thương dẫu chỉ một [Em]  lần.


Giờ [Am]  ánh mắt ấy chẳng [B7]  còn như xưa

Chẳng [Em]  thiết tha như khi [Am]  anh đón đưa

Con đường mưa em [B7]  về lặng thầm ôm bao tiếc [Em]  nuối


[Am]  Cố níu kéo người [B7]  về bên em

Mà [Em]  sao giờ đây chỉ [Am]  thấy im lặng

Thôi vậy là thế [B7]  thôi phải không anh hỡi


ĐK:

[Em]  Yêu là em cho [Am]  đi tất cả

[D]  Chẳng mong chờ người [G]  sẽ thứ tha

[C]  Chẳng hy vọng vào [Am]  ngày hôm qua 

Vì tình [B7]  mình giờ đây lạnh giá


[Em]  Yêu là em sẽ [Am]  không giữ lại

[D]  Những ân tình giờ [G]  đã phôi phai

[C]  Để trong em nguôi [Am]  ngoai nỗi buồn

Để [B7]  nhớ một thời ta đã [Em]  yêu.


* Anh để [Em]  lại nơi [Am]  em nỗi buồn

[D]  Anh để lại cô [G]  đơn bất tận

[C]  Anh đã đi xa [Am]  em mất rồi

Chỉ còn [B7]  những đêm dài.