Menu

Ngại ngùng – Lưu Thiên Hương

Tone

Đánh giá

 

[Dm]  Đôi khi, [Bb]  lòng muốn [F]  nói cho riêng [C]  anh những âm thầm [Dm]  em mang [Bb] 

Từ tận [F]  sâu trái tim [C]  đang mơn man

[Dm]  Mọi lời lúc [Bb]  đó anh trao [F]  em mãi như [C]  còn

Thế nhưng [Dm]  từ phía [Bb]  em, chưa [F]  một câu đáp [C]  lời.


Nhành [Bb]  hoa kia đang [F]  hé sắc hương trong lần [C]  đầu biết [Dm]  yêu

Trời [Bb]  xanh để ôm những [F]  giấc mơ ban [C]  từng ánh [Dm]  nắng

Và [Bb]  em nhành hoa mới [F]  đến trong anh còn [C]  như ngây [Dm]  dại

Vừa [G]  để em thấy [Bb]  vui.


ĐK: Lần đầu [Dm]  tiên em như bay [Bb]  giữa những sắc hồng [F]  của muôn đoá [C]  hoa

Dịu dàng [Dm]  mang tên anh trong [Bb]  nỗi nhớ nhung trải [F]  khắp những con [C]  đường

Bao ngại [Dm]  ngùng vẫn [Bb]  còn vẫn [F]  chưa thể thành [C]  câu

Yêu anh [G]  nhiều hơn chính [Bb]  em


Rồi ngày [Dm] mai khi muôn tia [Bb]  nắng lấp lánh tràn [F]  về nơi mái [C]  hiên

Được nhìn [Dm]  anh đang mong em [Bb]  tới bên anh để [F]  nói phút ban [C]  đầu

Nhưng ngại [Dm]  ngùng vẫn [Bb]  còn đến [F]  bao giờ mới [C]  hết

Sẽ nói [G]  được câu bấy [Bb]  lâu muốn nói cùng [Dm]  anh