Menu

Tôi có một nỗi buồn thật đẹp – Phạm Hồng Phước

Tone

Đánh giá

 

1. [Dm]  Tôi chen [C]  theo đám đông ngoài [F]  kia 

[Gm]  Chiều giờ này tan [C]  ca, dòng người xô [F]  ra 

Tôi [Bb]  đi vòng vèo vài [C]  nơi, [A]  mua một vài món [Dm]  đồ 

[Gm]  Ngày dần tàn và mình lãng đãng quên [A7]  nhau. 


Tôi [Bb]  đi lòng vòng thành [C]  phố, lang thang ở [Am]  mỗi góc hẻm, con [Dm]  đường 

Tôi [Gm]  đi lục tìm và [C]  bới tung lên một [F]  trời kí ức 

Tôi [Bb]  đóng cửa lòng, cài [C]  khoá, leo lên tầng [Am]  cao khóc đến nghẹn [Dm]  lời 

Nỗi [Gm]  nhớ thật đầy, [A7]  phố xưa hanh hao [Dm]  gầy gò. 


ĐK: 

[Gm]  Cứ đi [C]  về trên những chuyến [F]  xe buồn tênh mỗi [Bb]  ngày 

Và trong [Gm]  vali, tôi mang cất [A]  theo là cả hàng [Dm]  trăm nỗi buồn đẹp lắm 

[Gm]  Ngày tình hấp hối [A]  trôi, mình tôi [Dm]  thôi mùa đi mất [Bb]  rồi 

[Gm]  Hong khô thêm những [A]  nỗi cô đơn vội [Dm]  êm. 


2. [Dm]  Xe đi [C]  trên quốc lộ đời [F]  tôi 

[Gm]  Chạy về miền xa [C]  xôi về vùng ngoại [F]  ô 

Tôi [Bb]  tựa đầu nhìn mênh [C]  mông nhà [A]  tranh đìu hiu giữa [Dm]  đồng 

[Gm]  Nhọc nhằn buồn, vài người trên rẫy buông [A7]  tay 


Tôi [Bb]  nghe lời người mẹ [C]  hát ru con nằm [Am]  trên chiếc võng trước [Dm]  nhà

Tôi [Gm]  thấy một vài hàng [C]  quán hai bên lập [F]  loè ánh sáng 

Tôi [Bb]  thấy một vài người [C]  đứng bên hiên nhìn [Am]  xa xăm nơi cuối [Dm]  trời 

Tôi [Gm]  thấy cuộc đời hôm [A7]  nay quá đỗi [Dm]  muộn phiền.